Một vận khích lệ đang cố dùng điện thoại sau khi vụ nổ bom kép tại cuộc đua Boston Marathon lần thứ 17 diễn ra hôm 15/4 vừa qua. hoàn cảnh này nghe đâu đã trở thành quan thuộc với người dân Mỹ, nhất là từ sau thảm họa tiến công ngày 11/9/2001 và khi siêu bão Hurricane Sandy diễn ra năm 2012. Điều đáng nói ở đây là, chúng ta mua điện thoại và trả tiền cho nhà mạng để dùng trong những lúc cần giao thông, nhưng chúng lại trở thành vô ích – hay chấp chới, kém có ích – khi chúng ta cần đến điện thoại nhất.
Một số vắng ban sơ đoán rằng chính quyền đã cố tình đóng sập cácmạng di độngở Boston để tránh khả năng các thiết bị di động có thể được dùng để kích nổ thêm bom. Hãng tin AP đã đưa tin này và sau đó mau chóng đính chính. Đại diện các nhà mạng cũng đã phủ nhận điều đó, cho biết căn do đơn giản là màng lưới của họ bị quá tải: quá nhiều người dùng điện thoại cùng một thời khắc để nhờ sự viện trợ hoặc thông tin với gia đình, bạn bè về tình hình của họ.
Hãng AT&T đã viết trên trang Twitter rằng: “Trong lúc này, hãy dùng tin nhắn và chúng tôi đề nghị các bạn nuốm hạn chế đến mức thấp nhất những cuộc gọi không nguy cấp”.
Đại diện Verizon cũng khuyên khách hàng dùng tin nhắn hoặc email để phóng thích màng lưới.
Lý giải những thất bại này của cácmạng di độngkhông có gì khó hiểu. Ở mỗi tỉnh thành, mỗimạng di độnglại có hàng trăm hoặc hàng ngàn cột thu phát sóng di động (BTS). Các cột BTS này sẽ chuyển cuộc gọi và dữ liệu đến màng lưới đường truyền chính của nhà mạng. Mỗi cột BTS được thiết kế để xử lý một số cuộc gọi nhất thiết trong một giây ở trong một diện tích địa lý nhất thiết. Trong các cuộc khủng hoảng, tất tật mọi người đều có phản ứng thiên nhiên là dùng điện thoại để giao thông, do vậy giới hạn xử lý của các cột BTS mau chóng bị vượt qua và các sóng radio của cột BTS đó bị nhiễu. Một nhà phân tách di động đã ước lượng một cột BTS có thể xử lý 150-200 cuộc gọi mỗi giây. Và vào những lúc nguy cấp, tất tật chúng ta đều nhận thấy tín hiệu mạng bận, đó là khi màng lưới muốn nói với bạn rằng: “Xin lỗi,mạng di độngbị quá tải”.
Trong những cảnh huống này, gửi tin nhắn hoặc email là chọn lựa tốt hơn vì tin nhắn có thể chờ được gửi đi khi mạng được phóng thích. Twitter cũng là cách làm hiệu quả vì thông báo có thể truyền đi mau chóng và hiệu quả. Đó là một lý do cho thấy vì sao dịch vụ lại trở thành quan yếu và cần đến sự ổn định trong những cảnh huống nguy cấp.
Vậy nhưng như trên đã nói, chúng ta bỏ tiền mua điện thoại và hàng tháng trả tiền cho nhà mạng để dùng dịch vụ di động, nhưng những lúc cấp thiết nhất lại chẳng thể dùng. Có cách nào để cải thiện công suất của màng lưới trong những cảnh huống nguy cấp như vụ nổ bom kép ở Boston Marathon vửa qua? có nhẽ không có nhiều cách làm lắm. Theo tùng san Business Week, nhà mạng có thể trang bị những màng lưới có khả năng hoạt động trong những cảnh huống này bằng cách bổ sung thêm sóng radio và các trạm BTS, khuếch đại các kết nối từ trạm BTS đến đường truyền chính của màng lưới. Nhưng trong hồ hết thời kì, những đầu tư này rất vung phí, trừ phi xảy ra sự cố khủng hoảng như mới rồi. Nhiều năm qua, nhiều nghiên cứu đã đi sâu phân tách mối quan hệ đánh đổi giữa uổng đầu tư và công suất mạng. Các màng lưới hiện tại chính yếu được thiết kế để cung cấp đủ công suất hoạt động trong các điều kiện bình thường.
Chính nên, để nghe được giọng nói của người thân yêu trong những giây lát căng thẳng sau một vụ nổ hay một tai nạn kinh hoàng luôn là điều khó khăn mà cácmạng di độngtrên thế giới hầu như vẫn chưa thể làm nổi. Có lẽ, cách tốt nhất là hy vọng những thảm họa như thế này ngày càng ít xảy ra hơn.